Việt Nam

Tại sao tôi không làm việc cho Vietnam Airlines

Được làm việc cho hãng hàng không quốc gia với khẩu hiệu mang văn hoá Việt Nam đến với thế giới (Bringing Vietnamese Culture to the World) nên là niềm tự hào của nhiều người. Khi tốt nghiệp đại học, tôi cũng có ý nghĩ tương tự như vậy mặc dù vẫn biết hàng không là một lĩnh vực có nhiều tiêu cực và tiếng xấu phơi bày trên báo chí.

Hình dung về một môi trường năng động, cơ hội làm việc quốc tế, phát triển năng lực, đóng góp vào phát triển hình ảnh đất nước với những hứa hẹn từ quảng cáo tuyển dụng của VNA khi sắp gia nhập Sky Team, tôi đăng ký thi tuyển vào đây xem thế nào. Sau vài tháng thi cử và có kết quả trúng tuyển, tôi quyết định không nộp hồ sơ vào làm nhân viên ở VNA từ những gì tôi nhìn nhận trong quá trình thi cử.

Vietnam Airlines L1

Dear VNA: tôi chưa bao giờ thấy những nụ cười này trên máy bay

Phân biệt đối xử

Thi tuyển vào vị trí chuyên viên thương mại gồm có 3 vòng: hồ sơ, thi tiếng anh kinh tế và GMAT, và phỏng vấn. Hồ sơ thì yêu cầu Ielts 6. cho con gái và 5.5 cho con trai. Vòng thi thứ 2 con gái lấy 18 điểm, con trai 12 điểm. Đến vòng phỏng vấn thì hầu như con trai được chọn hết, chỉ có con gái phải đối chọi với nhau. Cô bạn học cùng FTU với tôi, dù được điểm cao nhất ở vòng 2 vẫn không qua được vòng phỏng vấn, có thể do những lý do khác, nhưng phần còn lại là do phải cạnh tranh với những đối thủ đương nhiên được hưởng ưu thế vượt trội kia.

Con ông cháu cha

Lúc bước vào phòng thi, giám thị đọc tên lần lượt. Cô bạn ngay trước tôi vừa bước vào cửa, bác nhìn hồ sơ và bảo cháu là con bố Tuấn à? Ah ha, có một chị nữa cũng nói qua có vẻ có liên hệ trước. Dù sao thì cũng quen rồi. Haizz…

Lãnh đạo kiêu ngạo và thiếu tôn trọng ứng viên

Hai điểm trước có thể không phải mấu chốt vì ở Việt Nam chúng xảy ra quá bình thường, nhưng tiếp xúc với người phỏng vấn được coi là sếp to ở VNA quả thực là cú sốc đối với tôi. Ông phó gì đó trẻ ngạo nghễ bước vào, nhai kẹo cao su khi phỏng vấn. Trong khi phỏng vấn, ông ta hỏi câu hỏi tôi cái gì là quan trọng nhất đối với một công ty. Tôi trả lời đó là con người. Rồi ông ta vặn lại, tiền có quan trọng không, chính sách lương có quan trọng không. Tôi nói có nhưng không phải là tất cả. Rồi tôi được nghe một hồi giảng giải về những thứ đó. Tôi thấy thật kỳ lạ, người phỏng vấn có cần thiết phải dạy ứng viên như thế không thay vì ngồi lắng nghe và đánh giá họ?

Qua giọng điệu, tôi hiểu đối với ông ấy, người ta vào VNA cái thời huy hoàng đó vì cái tiếng kiếm được tiền nhiều, lương cao, ổn định. Nghe nói một vị trí vào VNA tốn cả 1,2 chục nghìn đô cơ mà (một học sinh lớp tiếng Anh của tôi khi đó phải nhờ người quen chạy vào làm tiếp viên VNA kể lại). Cái giọng điệu của một người nghĩ rằng tiền là tất cả và người ta cần VNA chứ không phải VNA cần phải trọng dụng người phù hợp, có năng lực. Đó là buổi phỏng vấn mà tôi chẳng bao giờ quên. Một lãnh đạo, một hình ảnh đại diện cho một tập đoàn quốc gia lớn của đất nước….

Cơ sở vật chất tệ hại

Chúng tôi được mời đến dự thi ở Viện Khoa Học Hàng Không ở Gia Lâm (tôi không nhớ chính xác tên nữa vì có 2 viện nằm đối diện nhau). Nghe tên hay nên cũng kỳ vọng lắm. Đến nơi mới tá hoả đó là mấy cái nhà cũ mèm, rêu mọc đầy. Bên cạnh một dãy nhà cấp bốn là một toà nhà 2 tầng trông như trường tiểu học ở dưới quê nhiều năm trước. Không biết người ta nghiên cứu khoa học công nghệ như thế nào ở một nơi thế này?

Buổi thi hôm đó ở tầng hai khiến tôi ngó sang được sân bên cạnh, nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là toà nhà chính của tổng công ty. Dưới những mái nhà để xe là một dãy ô tô dài của các thương hiệu lớn. Tôi chợt nghĩ, tiền bỏ vào đó chứ đâu. Cơ sở nghiên cứu khoa học công nghệ có thể cũ nát, chứ các sếp đâu có lẽ nào đi được xe thường. Buồn thay…

Những ấn tượng không tốt với nhân viên hàng không sau này

1 năm sau tôi lên đường đi du học cũng là lần đầu tiên đi máy bay. Do mua vé muộn, nên chỉ có vé của VNA thời điểm đó khá đắt để đi. Tiếp viên hàng không VN người đẹp, nhưng kỹ năng cư xử kém, thiếu thân thiệt và cứng nhắc. Họ cứ đứng nhìn hoặc đi lại trong khi bỏ mặc hành khách loay hoay với việc xếp hành lý lên ngăn cao. Cái này khác hẳn khi tôi đi Finnair từ Đức qua. Vì đi lần đầu, đồ đạc tôi khá lỉnh kỉnh, tới tận 4 cái túi cả to cả nhỏ mà cô tiếp viên, hơi già một chút vẫn kiên nhẫn giúp tôi xếp tất cả lên trên. Cô nói không nên để cái gì ở chân dưới cả. Trên chuyến bay từ VN qua Pháp, một hành khách người Pháp phía trên đã nổi đoá lên vì tiếp viên VN xử lý quá chậm chạp.

Ấn tượng không tốt còn đến từ bộ phận dịch vụ mặt đất, những người phát thẻ boarding cho hành khách. Vợ chồng tôi mua vé online của Finnair mà cô này loay hoay mãi không tìm được vé. Sau đó cứ nhận đồ hành lý chúng tôi chuyển vào mà không nói rõ mỗi người chỉ được 1 kiện, chứ không phải tính theo kg để chúng tôi còn chỉnh, vì chồng tôi có trả tiền thêm cho 23kg nữa. Sau đó cô này lúng túng tới mức nói là chồng tôi chưa trả tiền hành lý mua thêm, không thấy ghi gì ở đây cả. Điều làm chúng tôi bực mình là thái độ tưng tửng thiếu hợp tác của cô nàng. Lúc này chồng tôi mới nói, ok, cô gọi đại diện của hãng ra đây để tôi nói chuyện thì cô nàng mới có vẻ sợ sệt. Gọi thêm 2 người ra, sau một hồi gọi điện cho bên Finnair, họ xin lỗi rồi cuống quýt cho cả 2 vợ chồng gửi hết đồ đi gói lớn gói nhỏ, cũng chẳng quan tâm chúng tôi có bao nhiêu kg nữa. Bài học đó là: cần phải cứng rắn với những nhân viên làm việc thiếu chuyên nghiệp như vậy.

Gần đây báo chí có nói về việc tiếp viên VNA tiếp tay vận chuyển hàng ăn cắp từ Nhật về. Tôi nghĩ cô này chỉ là một trong số nhiều người. Vấn đề về nhân viên của VNA là mang tính hệ thống chứ không phải do tính cách đơn lẻ của từng người. Tôi nghĩ họ đã không được chọn lọc đào tạo bài bản, từ đạo đức nghề nghiệp cho tới ngoại ngữ và các kỹ năng xử lý tình huống cơ bản. Những cô gái chàng trai trẻ đẹp mà không biết làm đẹp lòng người thì cũng chỉ như những bông hoa vô hương, chẳng để lại ấn tượng gì trong lòng khách hàng.

Muốn đưa hình ảnh đất nước ra thế giới, trước hết người ta cần thổi vào lòng những tiếp viên này các giá trị dân tộc, lòng tự hào dân tộc, lòng yêu nghề và tôn trọng con người. Làm tiếp viên là để hỗ trợ hành khách chứ không phải để khoe sắc, kinh doanh kiếm lời trên đường. Và đương nhiên muốn làm như thế, người lãnh đạo cần phải thay đổi tư duy tiền bạc mới là yếu tố quan trọng nhất để thu hút người tài, kiểm soát quá trình tuyển dụng và nên hiểu rằng tiếp viên nhân viên hàng không cần thiết lúc nào cũng phải thật trẻ và đẹp.

 

Advertisements

11 thoughts on “Tại sao tôi không làm việc cho Vietnam Airlines

  1. em tâm đắc bài viết này của chị quá!
    Đúng thật, cũng may lúc đi từ Vn sang em mua vé của Finnair, bay từ HK sang Phần là máy bay của Finnair, được phục vụ chu đáo và nhã nhặn, dù trên máy bay thấy có 4 tiếp viên thì hết 3 người là U40 và 1 người là 1 cô gốc châu Á không đẹp rạng ngời.

  2. Từ năm ngoái Finnair mới có đường bay thẳng từ HN qua Helsinki. Chị cũng mua Finnair hè năm ngoái, năm nay lại có tiếp nè, cơ mà chị ko về VN được :((. Năm 2010 lúc chị mới qua chưa có đường bay này, mà lúc đó cũng ngu ngơ trong khoản đặt vé nữa. Sau này đi lại thì ko đặt của VNA nữa vì thường là quá đắt, mà dịch vụ thì em biết rồi đấy.

  3. Mình thích bài viết này của bạn quá. Bạn nói rất đúng sự thật. Không chỉ có ngành này, mà còn nhiều ngành khác, cơ quan khác nữa. Mình không biết đến bao giờ VN mới thay đổi được những vấn đề như vậy. Những tư tưởng tiến bộ của người ta sao không thấy VN học hỏi không biết?

  4. mình ở VN, đi du lịch ko bao giờ đi VNA luôn (sau đúng 1 lần đi). thái độ nhân viên phục vụ cực kì kém. Dường như họ ko được đào tạo để cười hay sao ý, mt lúc nào cũng như muốn quát vào mặt hành khách, nói năng thì cộc lốc, giọng khệnh khạng kiểu bố đời. giá vé thì đắt gấp rưỡi, gấp đôi hãng khác. Chán.

  5. Hi,
    Đúng là nếu hay phải đi lại bằng máy bay, chẳng dại gì mà chọn VNA. Lần nào m search cũng đắt gấp 2, gấp 3 các hãng khác, mà phục vụ và chất lượng chỗ ngồi đâu có hơn được người ta. Thậm chí bên trong máy bay nhìn cứ cũ cũ sao ấy. Nói chung là rất haizzzzzzzz

    1. Chị nghĩ là tuỳ vị trí, thời gian chị thi thì chị không quen biết ai cả. Đề thi không khó đâu có 2 phần GMAT và kiến thức kinh tế. Em chỉ cần mở quyển GMAT làm quen mấy dạng toán trong đó (hồi đó chị không học j nên toàn trả lời bừa). Rồi có mấy câu hỏi về kinh tế như GDP Vietnam năm trước là bao nhiêu, tỉ lệ tăng trưởng kinh tế là bao nhiêu nếu chị nhớ không nhầm. Sau vòng đó đợi 1 tháng thì có kết quả đi pv, pv thì chỉ hỏi 1-3 câu như chị đã viết trong bài đó. Nói chung chị nghĩ cũng may rủi nữa nên em cứ bình tĩnh làm bài thôi em ạ.

  6. em đọc rất nhìu bài viết của chị trên blog rất hay và ý nghĩa em cảm ơn chị nhìu lắm. thứ 2 chị cho em hỏi em năm nay e 25 tuổi đã tốt nghiệp đại học được 1 năm đang đi làm, Ielts 6.0. hiện em muốn chuẩn bị hồ sơ thủ tục thi sang Phần Lan học thêm một chuyên nghành cử nhân kinh tế khác được không chị? chuyên nghành hiện tại của em là Quản trị nhân sự .thanks!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s